和詠海棠韻

宋代 李祁
名花初發愛輕陰,翠袖紅妝漸滿林。 步入錦帷香徑小,醉扶銀燭畫堂深。 妖饒喜識春風面,零落愁關夜雨心。 多幸鳳皇池上客,為抽勞思寫清吟。
míng huā chū ài qīng yīn   cuì xiù hóng zhuāng jiàn mǎn 滿 lín  
jǐn wéi xiāng jìng xiǎo   zuì yín zhú huà táng shēn  
yāo ráo shí chūn fēng miàn   líng luò chóu guān xīn  
duō xìng fèng huáng chí shàng   wèi chōu láo xiě qīng yín