和詠飛春蔬

宋代 王柏
東軒清節樂春蔬,傳到孫支百載余。 一朝拂袖竟歸去,應嗤介甫未忘魚。 社日何曾夢蹴蔬,遯翁波及實君余。 菜根牢咬真吾事,明義從知合舍魚。
dōng xuān qīng jié chūn shū   chuán dào sūn zhī bǎi zǎi  
zhāo xiù jìng guī   yīng chī jiè wèi wàng  
shè zēng mèng shū   dùn wēng shí jūn  
cài gēn láo yǎo zhēn shì   míng cóng zhī shě