和尹一韻

宋代 韓淲
何處尋吾詩,梅橫修竹色。搔頭入混茫,揮手謝偪側。 陶然漫飲趣,卓矣要筆力。冰溪最高地,不可不造極。
chǔ xún shī   méi héng xiū zhú sāo tóu hùn máng   huī shǒu xiè
táo rán màn yǐn   zhuó yào bīng zuì gāo   zào