和殷衙推春霖即事

唐代 李咸用
東風吹暖雨,潤下不能休。古道雲橫白,移時客共愁。 綠沈莎似藻,紅泛葉為舟。忽起江湖興,疑鄰畎澮流。 此時無勝會,何處滯奇游。陣急如酣戰,點粗成亂漚。 竹因添灑落,松得長颼飀.花慘閒庭晚,蘭深曲徑幽。 絲牽汀鳥足,線掛岳猿頭。天地昏同醉,寰區浩欲浮。 柳眉低帶泣,蒲劍銳初抽。石燕翻空重,蟲羅綴滴稠。 荷傾蛟淚盡,岩拆電鞭收。豈直望堯喜,卻懷微禹憂。 樹滋堪采菌,磯沒懶垂鉤。腥覺聞龍氣,寒宜擁豹裘。 名膏那作沴,思稔必通侯。蚌鷸徒喧競,笙歌罷獻酬。 山川藏秀媚,草木逞調柔。極目非吾意,行吟獨下樓。
dōng fēng chuī nuǎn   rùn xià néng xiū dào yún héng bái   shí gòng chóu
shěn shā shì zǎo   hóng fàn wèi zhōu jiāng xīng   lín quǎn huì liú
shí shèng huì   chǔ zhì yóu zhèn hān zhàn   diǎn chéng luàn ōu
zhú yīn tiān luò   sōng zhǎng sōu liú   . huā cǎn xián tíng wǎn   lán shēn jìng yōu
qiān tīng niǎo   xiàn guà yuè yuán tóu tiān hūn tóng zuì   huán hào
liǔ méi dài   jiàn ruì chū chōu shí yàn fān kōng zhòng   chóng luó zhuì chóu
qīng jiāo lèi jǐn   yán chāi diàn biān shōu zhí wàng yáo   què huái wēi yōu
shù kān cǎi jūn   méi lǎn chuí gōu xīng jué wén lóng   hán yōng bào qiú
míng gāo zuò   rěn tōng hóu bàng xuān jìng   shēng xiàn chóu
shān chuān zàng xiù mèi   cǎo chěng diào 調 róu fēi   xíng yín xià lóu