和隱老詠梅韻

宋代 吳芾
不憚行行雪滿巔,要看與雪鬭清妍。 開花雖在三冬杪,結子還居萬木先。 水淺橫斜聊自見,夜寒幽獨有誰憐。 君詩況與梅相亞,傳寫慚無十樣箋。
dàn xíng xíng xuě mǎn 滿 diān   yào kàn xuě dòu qīng yán  
kāi huā suī zài sān dōng miǎo   jié hái wàn xiān  
shuǐ qiǎn héng xié liáo xiàn   hán yōu yǒu shuí lián  
jūn shī kuàng méi xiāng   chuán xiě cán shí yàng jiān