和葉徵君見寄二首

宋代 曹勛
庵扉深向白雲隈,塵外朋游首重回。 三疊琴心融內景,一窗宴坐蘊真胎。 雨催芝術依微綠,花發菖蒲積漸開。 寄語道人端有待,莫留水榭與風台。
ān fēi shēn xiàng bái yún wēi   chén wài péng yóu shǒu chóng huí
sān dié qín xīn róng nèi jǐng   chuāng yàn zuò yùn zhēn tāi
cuī zhī shù wēi   huā chāng jiàn kāi
dào rén duān yǒu dài   liú shuǐ xiè fēng tái