和葉聖予山中韻

宋代 王柏
赤腳忙晨炊,掉臂會清招。 相如僮御盛,浩然韁轡調。 遙指白雲邊,乘興尋夷巢。 古殿金碧悄,玄冠彩翠銷。 怪石壯熊臥,老樹蟠龍腰。 清陰團野色,習習生涼飆。 懸崖斜斷處,槎木成飛橋。 刺膚起霞暈,小小飛蚊驕。 日長詩思渴,香冽供山瓢。 清狂驚四座,浩氣摩丹霄。 書岩苔礙筆,題葉攀柔條。 語默任人意,無庸發輕嘲。
chì jiǎo máng chén chuī   diào huì qīng zhāo  
xiàng tóng shèng   hào rán jiāng pèi diào 調  
yáo zhǐ bái yún biān   chéng xìng xún cháo  
diàn 殿 jīn qiāo   xuán guān cǎi cuì xiāo  
guài shí zhuàng xióng   lǎo shù pán lóng yāo  
qīng yīn tuán   shēng liáng biāo  
xuán xié duàn chù   chá chéng fēi qiáo  
xiá yūn   xiǎo xiǎo fēi wén jiāo  
cháng shī   xiāng liè gōng shān piáo  
qīng kuáng jīng zuò   hào dān xiāo  
shū yán tái ài   pān róu tiáo  
rèn rén   yōng qīng cháo