和楊學古先生東閣趺坐韻四首 其四

明代 李東陽
目極邯鄲步里途,獨慚無力繼前趺。瞻依地近公長許,汲引心勞我尚孤。 望道若洋徒自嘆,學文如虎未成模。百年幾見非虛語,幸是陳郎早識蘇。
hán dān   cán qián zhān jìn gōng zhǎng   yǐn xīn láo shàng    
wàng dào ruò yáng tàn   xué wén wèi chéng bǎi nián jiàn fēi xìng   shì chén láng zǎo shí