和楊廷秀游蒲澗之什

宋代 蔡戡
我來戲作南海游,兩驚落葉鳴新秋。 文書暇日得勝侶,登臨清賞追遨頭。 萬壑爭流如爪裂,天公幻出神仙窟。 岩前滴水七月寒,岩下飛濤四時雪。 要當躡履攜枯藤,躋攀石磴褰裳行。 勿令俗物敗人意,暫止喝道聽松聲。 安期已去寧復見,井灶漫傳丹九轉。 尚余玉舄在人間,特特追尋不辭遠。 腳力已盡病莫興,好山無窮相送迎。 山林鐘鼎雖異趣,嵌崎犖确皆勞生。 更上危樓臨峭壁,時見疏林鳥飛白。 一峰突兀郁相望,萬頃滄波湛空碧。 此身疑是在蓬壺,下瞰城郭如盤盂。 恨無詩才可八斗,領略群山但卮酒。 人生上壽不百年,白雲駕我我即仙。 從此去天只尺五,俯仰人間自今古。
lái zuò nán hǎi yóu   liǎng jīng luò míng xīn qiū  
wén shū xiá shèng   dēng lín qīng shǎng zhuī áo tóu  
wàn zhēng liú zhǎo liè   tiān gōng huàn chū shén xiān  
yán qián shuǐ yuè hán   yán xià fēi tāo shí xuě  
yào dāng niè xié téng   pān shí dèng qiān cháng xíng  
lìng bài rén   zàn zhǐ dào tīng sōng shēng  
ān níng jiàn   jǐng zào màn chuán dān jiǔ zhuàn  
shàng zài rén jiān   zhuī xún yuǎn  
jiǎo jǐn bìng xīng   hǎo shān qióng xiāng sòng yíng  
shān lín zhōng dǐng suī   qiàn luò què jiē láo shēng  
gèng shàng wēi lóu lín qiào   shí jiàn shū lín niǎo fēi bái  
fēng xiāng wàng   wàn qǐng cāng zhàn kōng  
shēn shì zài péng   xià kàn chéng guō pán  
hèn shī cái dǒu   lǐng lüè qún shān dàn zhī jiǔ  
rén shēng shàng shòu bǎi nián   bái yún jià xiān  
cóng tiān zhī chǐ   yǎng rén jiān jīn