和楊畋孤琴詠

宋代 范仲淹
愛此千年器,如見古人面。 欲彈換朱絲,明月當秋漢。 我願宮商弦,相應聲無間。 自然召南風,莫起孤琴嘆。
ài qiān nián   jiàn rén miàn
dàn huàn zhū   míng yuè dāng qiū hàn
yuàn gōng shāng xián   xiāng yìng shēng jiàn
rán zhào nán fēng   qín tàn