和楊聰父聞雨書懷

宋代 張元干
坎壈如公莫怨天,謫居端是坐無氈。 時來要自有歸路,客散不妨頻醉眠。 雲氣久能浮蜃屋,雨聲殊未透龜田。 回思風雪圍爐夜,何處聯裘擁木綿。
kǎn lǎn gōng yuàn tiān   zhé duān shì zuò zhān
shí lái yào yǒu guī   sàn fáng pín zuì mián
yún jiǔ néng shèn   shēng shū wèi tòu guī tián
huí fēng xuě wéi   chǔ lián qiú yōng mián 綿