和楊褒早春二首 其一

宋代 劉攽
雪色留寒風弄和,新陽淺淺故陰多。池冰漸盡泉初潔,徑草猶微菊未莎。 歸雁聲音矜久客,晴雲意態似妖娥。杖藜窮巷貧非憊,隱几衡門嘯也歌。 身外閒愁從撥棄,眼前詩景得遮羅。亦知白髮非春事,老伴相尋奈我何。
xuě liú hán fēng nòng   xīn yáng jiān jiān yīn duō chí bīng jiàn jǐn quán chū jié jìng   cǎo yóu wēi wèi shā    
guī yàn shēng yīn jīn jiǔ   qíng yún tài shì yāo é zhàng qióng xiàng pín fēi bèi yìn   héng mén xiào    
shēn wài xián chóu cóng   yǎn qián shī jǐng zhē luó zhī bái fēi chūn shì lǎo   bàn xiāng xún nài