和彥達

宋代 胡寅
扶藤有興即東西,不用花驄向月啼。 閒看浮雲倚危嶠,靜臨流水瞰寒溪。 過頻幸樂雞豚社,歸暮何憂虎豹蹊。 肯似世塵名利客,班荊折柳悵分攜。
téng yǒu xīng dōng 西   yòng huā cōng xiàng yuè
xián kàn yún wēi jiào   jìng lín liú shuǐ kàn hán
guò pín xìng tún shè   guī yōu bào
kěn shì shì chén míng   bān jīng zhé liǔ chàng fēn xié