和彥沖

宋代 胡寅
七載飛電邁,百慮秋水澄。 獨余故鄉念,居然常兢兢。 同是幔亭仙,乘風釣湘蒸。 魚寄水千里,歷傳雲萬層。 十論賜甚腆,一篇蒙未曾。 登堂話袞袞,寓寢香凝凝。 看君道氣充,可仰誰敢朋。 寸陰謝尺璧,默然耀十燈。 世路多招呼,掉首未渠應。 幽尋嘆川逝,彼寧記雲騰。 但原我輩人,拳拳知服膺。 聖門無閡轍,自畫理豈慶。 君子有所病,沒身名莫稱, 虛生既何補,浪死誠堪懲。 君仍詩律高,愧我酒量能。 屬耳風雅頌,因忘斗與升。 山林足奇觀,朱闌盍時憑。
zài fēi diàn mài   bǎi qiū shuǐ chéng
xiāng niàn   rán cháng jīng jīng
tóng shì màn tíng xiān   chéng fēng diào xiāng zhēng
shuǐ qiān   chuán yún wàn céng
shí lùn shén tiǎn   piān méng wèi céng
dēng táng huà gǔn gǔn   qǐn xiāng níng níng
kàn jūn dào chōng   yǎng shuí gǎn péng
cùn yīn xiè chǐ   rán yào 耀 shí dēng
shì duō zhāo hu   diào shǒu wèi yīng
yōu xún tàn chuān shì   níng yún téng
dàn yuán bèi rén   quán quán zhī yīng
shèng mén zhé   huà qìng
jūn zi yǒu suǒ bìng   méi shēn míng chēng  
shēng   làng chéng kān chéng
jūn réng shī gāo   kuì jiǔ liàng néng
zhǔ ěr fēng sòng   yīn wàng dòu shēng
shān lín guān   zhū lán shí píng