和徐子由題晝寂軒

宋代 黃公度
木落孤城迥,苔封古寺深。 結廬依近地,隱几愜幽心。 細草秋仍綠,修篁晚更陰。 紅塵門外路,六轡漫如琴。
luò chéng jiǒng   tái fēng shēn  
jié jìn   yìn qiè yōu xīn  
cǎo qiū réng   xiū huáng wǎn gèng yīn  
hóng chén mén wài   liù pèi màn qín