和虛齋勸農十詩

宋代 鄭清之
蔽日寒雲悄欲秋,仁風載路曉光浮。 田翁攬抱兒孫笑,竹馬橫陳未肯休。
hán yún qiāo qiū   rén fēng zài xiǎo guāng  
tián wēng lǎn bào ér sūn xiào   zhú héng chén wèi kěn xiū