和虛一詞兄重陽有感原韻

宋代 王松
莫挽狂瀾衛梓桑,每逢佳節引杯長。羨君有興添新句,愧我無才老故鄉。 何必登高循舊俗,空愁臥病過重陽。白衣送酒今難得,辜負蟹肥菊正黃。
wǎn kuáng lán wèi sāng   měi féng jiā jié yǐn bēi zhǎng xiàn jūn yǒu xīng tiān xīn   kuì cái lǎo xiāng
dēng gāo xún jiù   kōng chóu bìng guò chóng yáng bái sòng jiǔ jīn nán de   xiè féi zhèng huáng