賀徐提管可大得子

宋代 何夢桂
四十生兒得寧馨,試教啼看是真英。 五文鳳自雲間落,一角麟從天上生。 積善家應長孫子,讀書種定作公卿。 他年大耋還推子,謾道同年我是兄。
shí shēng ér níng xīn   shì jiào kàn shì zhēn yīng  
wén fèng yún jiān luò   jiǎo lín cóng tiān shàng shēng  
shàn jiā yīng zhǎng sūn zi   shū zhǒng dìng zuò gōng qīng  
nián dié hái tuī zi   màn dào tóng nián shì xiōng