和徐榷院唐佐見寄七首
孟冬寒氣至,蟋蟀入床下。
我早索衣裘,婦尚系裙布。
時序倏改變,悽慘感霜露。
姑老遠行役,鞠子誰乳哺。
夜半山壑移,人生況旅寓。
傷心重傷心,江空歲華暮。
mèng
孟
dōng
冬
hán
寒
qì
氣
zhì
至
,
xī
蟋
shuài
蟀
rù
入
chuáng
床
xià
下
。
wǒ
我
zǎo
早
suǒ
索
yī
衣
qiú
裘
,
fù
婦
shàng
尚
xì
系
qún
裙
bù
布
。
shí
時
xù
序
shū
倏
gǎi
改
biàn
變
,
qī
淒
cǎn
慘
gǎn
感
shuāng
霜
lù
露
。
gū
姑
lǎo
老
yuǎn
遠
xíng
行
yì
役
,
jū
鞠
zǐ
子
shuí
誰
rǔ
乳
bǔ
哺
。
yè
夜
bàn
半
shān
山
hè
壑
yí
移
,
rén
人
shēng
生
kuàng
況
lǚ
旅
yù
寓
。
shāng
傷
xīn
心
zhòng
重
shāng
傷
xīn
心
,
jiāng
江
kōng
空
suì
歲
huá
華
mù
暮
。