和荀晉仲題法隆韻

宋代 王之道
去來何所喜,一雨應澄清。 憔悴有生理,嘆嗟成頌聲。 酒壚從客醉,村畽問農耕。 深得諏詢意,誰能繼此行。
lái suǒ   yīng chéng qīng
qiáo cuì yǒu shēng   tàn jiē chéng sòng shēng
jiǔ cóng zuì   cūn tǔn wèn nóng gēng
shēn zōu xún   shuí néng xíng