和雪

宋代 洪咨夔
肅容盛氣不璇霄,不作投壺玉女嬌。 坡老堂前微撲面,伊川門外驟齊腰。 得風還解掀天起,帶雨才能控地飄。 無限陳根生意動,早看綠長後園蕉。
róng shèng xuán xiāo   zuò tóu jiāo  
lǎo táng qián wēi miàn   chuān mén wài zhòu yāo  
fēng hái jiě xiān tiān   dài cái néng kòng piāo  
xiàn chén gēn shēng dòng   zǎo kàn zhǎng hòu yuán jiāo