和西蜀可准大師遠寄之什

唐代 齊己
莫知何路去追攀,空想人間出世間。杜口已同居士室, 傳心休問祖師山。禪中不住方為定,說處無生始是閒。 珍重希音遠相寄,亂峰西望疊孱顏。
zhī zhuī pān   kōng xiǎng rén jiān chū shì jiān kǒu tóng shì shì  
chuán xīn xiū wèn shī shān chán zhōng zhù fāng wèi dìng   shuō chù shēng shǐ shì xián
zhēn zhòng yīn yuǎn xiāng   luàn fēng 西 wàng dié chán yán