和新晴

宋代 梅堯臣
雲開日照戟衣寒,淨掃平沙路已乾。 吏散庭除少公事,畦挑芽甲足春盤。 要聽林上鳴鳩變,試步塘陰綠水寬。 誰詠陳根有微綠,烏蟾易失似跳丸。
yún kāi zhào hán   jìng sǎo píng shā qián  
sàn tíng chú shǎo gōng shì   tiāo jiǎ chūn pán  
yào tīng lín shàng míng jiū biàn   shì táng yīn shuǐ kuān  
shuí yǒng chén gēn yǒu wēi   chán shī shì tiào wán