賀新涼 送阮亭東歸兼悼西樵

清代 曹貞吉
倦客歸轅里。恰三秋、霜林葉散,鯉魚風起。四角紅氈氋子背,躑躅河橋之際。 趁不上、東華宵騎。三疊淒涼渭城曲,感生平清淚如鉊水。 知我者,惟兄耳。 重逢蕭寺人憔悴。憶君家、中郎阿大,清言何綺。杳矣人琴千載恨,宿草吞聲未已。 離緒到、中年如此。生不成名身已老,嘆虎頭食肉非吾事。 空擊築,長安市。
juàn guī yuán qià sān qiū shuāng lín sàn   fēng jiǎo hóng zhān méng zi bèi   zhí zhú qiáo zhī
chèn shàng dōng huá xiāo sān dié liáng wèi chéng   gǎn shēng píng qīng lèi zhāo shuǐ
zhī zhě   wéi xiōng ěr
chóng féng xiāo rén qiáo cuì jūn jiā zhōng láng ā   qīng yán yǎo rén qín qiān zǎi hèn   宿 cǎo tūn shēng wèi
dào zhōng nián shēng chéng míng shēn lǎo   tàn tóu shí ròu fēi shì
kōng zhù   cháng ān shì