賀新涼 壬子歲寄家弟用韻

清代 曹貞吉
猶記燕台醉。嘆無何、斷雲飛絮,匆匆行李。大纛高牙今異域,縹緲碧雞天際。 有苹末、清飆相寄。出守一麾誰抵掌,莫長風萬里成吾輩。 不聞見,那嗔喜。 中郎阿大形骸悴。悵年年、陟厘紙尾,毛君頭敝。自是不歸歸便得,柳下寧辭三巳。 須認取、妄庸男子。夢裡相逢終幻劇,要徐牽百丈牂牁水。 五嶽志,有年矣。
yóu yàn tái zuì tàn duàn yún fēi   cōng cōng xíng dào gāo jīn   piāo miǎo tiān
yǒu píng qīng biāo xiāng chū shǒu huī shuí zhǐ zhǎng   cháng fēng wàn chéng bèi
wén jiàn   chēn
zhōng láng ā xíng hái cuì chàng nián nián zhì zhǐ wěi   máo jūn tóu shì guī guī biàn 便   liǔ xià níng sān
rèn wàng yōng nán mèng xiāng féng zhōng huàn   yào qiān bǎi zhàng zāng shuǐ
yuè zhì   yǒu nián