賀新涼僑寓吳霞滄浪亭,與王子梅諸君談藝

清代 龔自珍
一棹滄浪水。一行行、淡煙疏柳,平生秋思。多謝江東風景好,依舊美人名士。 有老衲、高談奇字。使我吳天詩料闊,策蝌文、蜾扁三千事。 古香馤,在肝肺。 一簫我漫遊吳市。傍龕燈、來稱教主,琉璃焰起。 病蝶涼蟬狂不得,還許虎丘秋禊。看磨墨、人低雙髻,絕勝山東驢子背,慘郵亭、麥飯黃沙里。 擲筆罷,傲吾子。
zhào cāng làng shuǐ xíng xíng dàn yān shū liǔ   píng shēng qiū duō xiè jiāng dōng fēng jǐng hǎo   jiù měi rén míng shì
yǒu lǎo gāo tán shǐ 使 tiān shī liào kuò   wén guǒ biǎn sān qiān shì
xiāng ài   zài gān fèi
xiāo màn yóu shì bàng kān dēng lái chēng jiào zhǔ   liú li yàn
bìng dié liáng chán kuáng   hái qiū qiū kàn rén shuāng   jué shèng shān dōng zi bèi   cǎn yóu tíng mài fàn huáng shā
zhì   ào