賀新涼 1935年夏,客德國亞興,答石聲漢寄詞

宋代 李祁
憶京華清絕。盡年年、看盡花時,紅酣碧潔。看到馬櫻無限好,十里長街開徹。 便歸去、幽情自別。綠疊重門帘影暗,更廊長院靜燈如月。 簪鬢底,有香雪。 而今倦向天涯說。對人家、河山美滿,陣容勝鐵。待展翻江騰海手,萬木噤聲候發。 但聽得、萊茵嗚咽。極目神州天渺渺,望雲霄有淚空拋瀉。 何以處,丹心烈。
jīng huá qīng jué jìn nián nián kàn jǐn huā shí   hóng hān jié kàn dào yīng xiàn hǎo   shí cháng jiē kāi chè
biàn 便 guī yōu qíng bié dié chóng mén lián yǐng àn   gèng láng zhǎng yuàn jìng dēng yuè
zān bìn   yǒu xiāng xuě
ér jīn juàn xiàng tiān shuō duì rén jiā shān měi mǎn 滿   zhèn róng shèng tiě dài zhǎn fān jiāng téng hǎi shǒu   wàn jìn shēng hòu
dàn tīng lái yīn shén zhōu tiān miǎo miǎo   wàng yún xiāo yǒu lèi kōng pāo xiè
chù   dān xīn liè