賀新涼 寄鄧孝威

清代 曹貞吉
才子生南國。坐江樓、擁書十萬,百城難敵。高密元侯門第在,伯道清風奕奕。 看威鳳、矕龍氣色。屈指騷壇誰執耳,羨葵丘玉帛長干側。 千古事,名山得。 慚余潦倒東溟客。望龍門、清塵濁水,蓬蹤疏隔。八月西風吹雁羽,漫學秋蟲唧唧。 攜布鼓、雷門偷擊。汪李比來情更好,似桃花流水深千尺。 空夢到,邗溝碧。
cái shēng nán guó zuò jiāng lóu yōng shū shí wàn   bǎi chéng nán gāo yuán hòu mén zài   dào qīng fēng
kàn wēi fèng mǎn lóng zhǐ sāo tán shuí zhí ěr   xiàn kuí qiū cháng gàn
qiān shì   míng shān
cán liáo dǎo dōng míng wàng lóng mén qīng chén zhuó shuǐ   péng zōng shū yuè 西 fēng chuī yàn   màn xué qiū chóng
xié léi mén tōu wāng lái qíng gèng hǎo   shì táo huā liú shuǐ shēn qiān chǐ
kōng mèng dào   hán gōu