賀新涼/賀新郎

宋代 林正大
環滁皆山也。望西南、蔚然深秀,者琅邪也。泉水潺潺峰路轉,上有醉翁亭也。亭、太守自名之也。試問醉翁何所樂,樂在乎、山水之間也。得之心、寓酒也。四時之景無窮也。看林霏、日出雲歸,自朝暮也。交錯觥籌酣宴處,餚蔌雜然陳也。知太守、游而樂也。太守醉歸賓客從,擁蒼顏白髮頹然也。太守誰,醉翁也。
huán chú jiē shān wàng 西 nán wèi rán shēn xiù   zhě láng quán shuǐ chán chán fēng zhuǎn   shàng yǒu zuì wēng tíng tíng tài shǒu míng zhī shì wèn zuì wēng suǒ   zài hu shān shuǐ zhī jiān zhī xīn jiǔ shí zhī jǐng qióng kàn lín fēi chū yún guī   zhāo jiāo cuò gōng chóu hān yàn chǔ   yáo rán chén zhī tài shǒu yóu ér tài shǒu zuì guī bīn cóng   yōng cāng yán bái tuí rán tài shǒu shuí   zuì wēng