賀新涼/賀新郎

宋代 方岳
霜日寒如洗。問梅花、經年何事,尚迷煙水。夢著翠霞尋好句,新雪闌干獨倚。見竹外、一枝橫蕊。已占百花頭上了,料詩情、不但江山耳。春已逗,有佳思。 一香吹動人間世。奈何地、叢篁低碧,巧相虧蔽。盡讓春風凡草木,便做雲根石底。但留取、微酸滋味。除卻林逋無人識,算歲寒、只是天知已。休弄玉,怨遲暮。
shuāng hán wèn méi huā jīng nián shì   shàng yān shuǐ mèng zhù cuì xiá xún hǎo   xīn xuě lán gān jiàn zhú wài zhī héng ruǐ zhàn bǎi huā tou shàng le   liào shī qíng dàn jiāng shān ěr chūn dòu   yǒu jiā
xiāng chuī dòng rén jiān shì nài cóng huáng   qiǎo xiāng kuī jìn ràng chūn fēng fán cǎo   biàn 便 zuò yún gēn shí dàn liú wēi suān wèi chú què lín rén shí   suàn suì hán zhǐ shì tiān zhī xiū nòng   yuàn chí