賀新涼

宋代 李恰
雲外河梁影。訂幽歡、迢迢此夜,玉拼渡穩。霞佩霓裳香霧濕,水面無波風定。 看十二、闌干低亞。說到年時離緒惡,悔無錢、帝遣東西迥。 漏遲唱,夢休警。 天街寂寞笙歌冷。早隔斷、西飛青鳥,碧城芳訊。昨歲相如秋病苦,勞汝綠華親問。 空剩得、劫灰成寸。未必橋邊猶憶我,只漫漫、怨海難填恨。 星隱約,月重暈。
yún wài liáng yǐng dìng yōu huān tiáo tiáo   pīn wěn xiá pèi cháng xiāng shī   shuǐ miàn fēng dìng
kàn shí èr lán gān shuō dào nián shí è   huǐ qián qiǎn dōng 西 jiǒng
lòu chí chàng   mèng xiū jǐng
tiān jiē shēng lěng zǎo duàn 西 fēi qīng niǎo   chéng fāng xùn zuó suì xiàng qiū bìng   láo huá qīn wèn
kōng shèng jié huī chéng cùn wèi qiáo biān yóu   zhǐ màn màn yuàn hǎi nàn tián hèn
xīng yǐn yuē   yuè zhòng yūn