賀新涼

宋代 姚勉
窗月梅花白。夜堂深、燭搖紅影,繡簾垂額。半醉金釵嬌應坐,寒處也留春色。深意在、四弦輕摘。香塢花行聽啄木,翠微邊、細落仙人屐。星盼轉,趁嬌拍。 人間此手真難得。向尊前、相逢有分,底須相識。愁淺恩深千萬意,惆悵故人云隔。怕立損、弓鞋紅窄。換取明珠知肯否,綠窗深、長共春憐惜。休惱亂,坐中客。妓喚惜善琵琶,程秋干席上作。
chuāng yuè méi huā bái táng shēn zhú yáo hóng yǐng   xiù lián chuí é bàn zuì jīn chāi jiāo yīng zuò   hán chù liú chūn shēn zài xián qīng zhāi xiāng huā xíng tīng zhuó   cuì wēi biān luò xiān rén xīng pàn zhuǎn   chèn jiāo pāi
rén jiān shǒu zhēn nán de xiàng zūn qián xiāng féng yǒu fèn   xiāng shí chóu qiǎn ēn shēn qiān wàn   chóu chàng rén yún sǔn gōng xié hóng zhǎi huàn míng zhū zhī kěn fǒu   chuāng shēn zhǎng gòng chūn lián xiū nǎo luàn   zuò zhōng huàn shàn pa   chéng qiū gàn shàng zuò