賀新郎·篆縷銷香鼎

宋代 潘汾
篆縷銷香鼎。翠沈沈、庭陰轉午,畫堂人靜。芳草王孫知何處,惟有楊花糝徑。正玉枕、瞢騰初醒。門外殘紅春已去,鎮無聊、殢酒厭厭病。雲髻嚲,未忺整。江南舊事休重省。但天涯、尋消問息,斷鴻難倩。月滿西樓憑闌久,依舊歸期未定。便只恐、瓶沈金井。嘶騎不來銀燭暗,枉教人、立盡梧桐影。誰伴我,對鸞鏡。
zhuàn xiāo xiāng dǐng cuì shěn shěn tíng yīn zhuǎn   huà táng rén jìng fāng cǎo wáng sūn zhī chǔ   wéi yǒu yáng huā sǎn jìng zhèng zhěn méng téng chū xǐng mén wài cán hóng chūn   zhèn liáo jiǔ yān yān bìng yún duǒ   wèi xiān zhěng jiāng nán jiù shì xiū zhòng shěng dàn tiān xún xiāo wèn   duàn hóng nán qiàn yuè mǎn 滿 西 lóu píng lán jiǔ   jiù guī wèi dìng biàn 便 zhǐ kǒng píng shěn jīn jǐng lái yín zhú àn   wǎng jiào rén jǐn tóng yǐng shuí bàn   duì luán jìng