賀新郎 中秋大病不得與從游諸子觴月吟此慰之

明代 王夫之
海門孤月上。是人間、平分秋色,桂香新釀。一曲草堂東嶺對,延盡碧天清爽。 窗影照、吟蟲幽響。鷺足倒拳衾似水,笑清狂、到此無能強。 鐙燄薄,搖孤幌。 一丸冰玉含惆悵。付伊誰、劃破青天,御風孤往。擒取妖蟆三足怪,鋪滿銀魂千丈。 問竊藥、當年欺罔。玉宇能禁寒徹骨,但有情、不怕銀河廣。 寶劍在,英雄掌。
hǎi mén yuè shàng shì rén jiān píng fēn qiū guì xiāng   xīn niàng cǎo táng dōng lǐng duì yán jǐn   tiān qīng shuǎng        
chuāng yǐng zhào yín chóng yōu xiǎng dào quán qīn shì shuǐ xiào qīng   kuáng dào néng qiáng        
dèng yàn báo   yáo huǎng  
wán bīng hán chóu chàng shuí huá qīng tiān fēng   wǎng qín yāo sān guài mǎn yín   hún qiān 滿 zhàng        
wèn qiè yào dāng nián wǎng néng jìn hán chè dàn yǒu   qíng yín guǎng        
bǎo jiàn zài   yīng xióng zhǎng