賀新郎·鄭玉非娼女

宋代 劉仙倫
鄭玉非娼女。嘆塵緣未了,飄零被春留住。腸斷胭脂坡下路。成甚心情意緒。生怕入、梨園歌舞。寂寞陽台雲雨散,算人間、誰是吹簫侶。空買斷,兩眉聚。新來鏡里驚如許。暗傷懷、鶯老花殘,幾番春暮。事逐孤鴻都已往,月落千山杜宇。念修竹、天寒何處。不念瑣窗並繡戶,妾從前、命薄甘荊布。誰為作,解絛主。
zhèng fēi chāng tàn chén yuán wèi liǎo   piāo líng bèi chūn liú zhù cháng duàn yān zhī xià chéng shén xīn qíng shēng yuán yáng tái yún sàn   suàn rén jiān shuí shì chuī xiāo kōng mǎi duàn   liǎng méi xīn lái jìng jīng àn shāng huái yīng lǎo huā cán   fān chūn shì zhú hóng dōu wǎng   yuè luò qiān shān niàn xiū zhú tiān hán chǔ niàn suǒ chuāng bìng xiù   qiè cóng qián mìng gān jīng shuí wéi zuò   jiě tāo zhǔ