賀新郎·湛湛長空黑

宋代 劉克莊
湛湛長空黑。更那堪、斜風細雨,亂愁如織。老眼平生空四海,賴有高樓百尺。看浩蕩、千崖秋色。白髮書生神州淚,盡淒涼、不向牛山滴。追往事,去無跡。少年自負凌雲筆。到而今、春華落盡,滿懷蕭瑟。常恨世人新意少,愛說南朝狂客。把破帽、年年拈出。若對黃花孤負酒,怕黃花、也笑人岑寂。鴻北去,日西匿。
zhàn zhàn cháng kōng hēi gèng kān xié fēng   luàn chóu zhī lǎo yǎn píng shēng kōng hǎi   lài yǒu gāo lóu bǎi chǐ kàn hào dàng qiān qiū bái shū shēng shén zhōu lèi   jǐn liáng xiàng niú shān zhuī wǎng shì   shào nián líng yún dào ér jīn chūn huā luò jǐn   mǎn 滿 huái xiāo cháng hèn shì rén xīn shǎo   ài shuō nán cháo kuáng mào nián nián niān chū ruò duì huáng huā jiǔ   huáng huā xiào rén cén hóng běi   西