賀新郎 贈劉斯奮

南北朝 劉峻
曾喚清茄起。怎知今、南窗幽獨,紫薇香細。寶劍無聲霞佩冷,樹影蒼然滿地。 堪一笑、臣心如水。忽爾君來驅愁去,又縱談、野史秋聲里。 雞屢唱,月斜墜。 離杯多少滄桑意,總難論、恩仇兒女,陰晴醒醉。淚向蕭森江頭灑,波底珊瑚欲碎。 可呼起蛟龍沉睡。何日披襟商草檄,又聽風聽雨重相對。 帆已掛,浪無際。
céng huàn qīng jiā zěn zhī jīn nán chuāng yōu wēi   xiāng bǎo jiàn shēng xiá pèi lěng shù yǐng cāng   rán mǎn     滿    
kān xiào chén xīn shuǐ ěr jūn lái chóu yòu zòng   tán shǐ qiū shēng        
chàng   yuè xié zhuì  
bēi duō shǎo cāng sāng   zǒng nán lùn ēn chóu ér yīn   qíng xǐng zuì lèi xiàng xiāo sēn jiāng tóu   shān suì      
jiāo lóng chén shuì jīn shāng cǎo yòu   tīng fēng tīng zhòng xiāng duì    
fān guà   làng