賀新郎(寓言)

宋代 吳潛
可意人如玉。小簾櫳、輕勻淡濘,道家裝束。長恨春歸無尋處,全在波明黛綠。看冶葉、倡條渾俗。比似江梅清有韻,更臨風、對月斜依竹。看不足,詠不足。 曲屏半掩青山簇。正輕寒、夜來花睡,半_殘燭。縹緲九霞光里夢,香在衣裳剩馥。又只恐、銅壺聲促。試問送人歸去後,對一奩、花影垂金粟。腸易斷,倩誰續。
rén xiǎo lián lóng qīng yún dàn nìng   dào jiā zhuāng shù cháng hèn chūn guī xún chù   quán zài míng dài kàn chāng tiáo hún jiāng méi qīng yǒu yùn   gèng lín fēng duì yuè xié zhú kàn   yǒng
píng bàn yǎn qīng shān zhèng qīng hán lái huā shuì   bàn   _ cán zhú piāo miǎo jiǔ xiá guāng mèng   xiāng zài shang shèng yòu zhǐ kǒng tóng shēng shì wèn sòng rén guī hòu   duì lián huā yǐng chuí jīn cháng duàn   qiàn shuí