賀新郎·又是春殘去

宋代 王之道
又是春殘去。倚東風、寒雲淡日,墮紅飄絮。燕社鴻秋人不問,儘管吳笙越鼓。但短髮、星星無數。萬事惟消彭澤醉,也何妨、袖卷長沙舞。身與世,只如許。 闌干拍手閒情緒。便明朝、蒼煙白鷺,北山南浦。笑指午橋橋畔路,簾幕深深院宇。尚趁得、柳煙花霧。我亦故山猿鶴怨,問何時、歸棹雙溪渚。歌一曲,恨千縷。
yòu shì chūn cán dōng fēng hán yún dàn   duò hóng piāo yàn shè hóng qiū rén wèn   jǐn guǎn shēng yuè dàn duǎn xīng xing shù wàn shì wéi xiāo péng zuì   fáng xiù juǎn cháng shā shēn shì   zhī
lán gān pāi shǒu xián qíng biàn 便 míng cháo cāng yān bái   běi shān nán xiào zhǐ qiáo qiáo pàn   lián shēn shēn yuàn shàng chèn liǔ yān huā shān yuán yuàn   wèn shí guī zhào shuāng zhǔ   hèn qiān