賀新郎 邑中園亭,仆皆為賦此詞。一日,

宋代 辛棄疾
甚矣我衰矣! 悵平生、交遊零落,只今余幾? 白髮空垂三千丈,一笑人間萬事。 問何物、能令公喜? 我見青山多嫵媚,料青山、見我應如是。 情與貌,略相似。 一尊搔首東窗里。 想淵明、停雲詩就,此時風味。 江左沉酣求名者,豈識濁醪妙理! 回首叫、雲飛風起。 不恨古人吾不見,恨古人、不見吾狂耳。 知我者,二三子。
shén shuāi  
chàng píng shēng jiāo yóu líng luò   zhī jīn  
bái kōng chuí sān qiān zhàng   xiào rén jiān wàn shì
wèn néng lìng gōng  
jiàn qīng shān duō mèi   liào qīng shān jiàn yīng shì
qíng mào   lüè xiāng
zūn sāo shǒu dōng chuāng
xiǎng yuān míng tíng yún shī jiù   shí fēng wèi
jiāng zuǒ chén hān qiú míng zhě   shí zhuó láo miào  
huí shǒu jiào yún fēi fēng
hèn rén jiàn   hèn rén jiàn kuáng ěr
zhī zhě   èr sān