賀新郎·憶昔同時召

宋代 王邁
憶昔同時召。正青山、親提玉尺,量材廊廟。當日班行比元祐,北玉西珠照耀。一轉首、宮南移調。君自鳥台登騎首,覺精神、風采增清峭。數賢者,一不肖。 酒酣耳熱憔長嘯。便翩翩、輟班荷橐,一麾閩嶠。堪笑狂生無用處,垂老雲耕月釣。這富貴、非由人要。疇昔評君如玉雪,好條然、琴鶴風塵表。清獻後,又有趙。
tóng shí zhào zhèng qīng shān qīn chǐ   liàng cái láng miào dāng bān háng yuán yòu   běi 西 zhū zhào yào 耀 zhuǎn shǒu gōng nán diào 調 jūn niǎo tái dēng shǒu   jué jīng shén fēng cǎi zēng qīng qiào shù xián zhě   xiào
jiǔ hān ěr qiáo cháng xiào biàn 便 piān piān chuò bān tuó   huī mǐn qiáo kān xiào kuáng shēng yòng chǔ   chuí lǎo yún gēng yuè diào zhè guì fēi yóu rén yào chóu píng jūn xuě   hǎo tiáo rán qín fēng chén biǎo qīng xiàn hòu   yòu yǒu zhào