賀新郎 席上呈芝麓先生仍用前韻

清代 陳維崧
打鼓船將發。看水面、怒濤似屋,巨魚如闕。一路推篷吹笛去,無數葦花搖雪。 忘不了、朱門皓月。萬里沙昏聞雁叫,料孤眠、白盡離人發。 回首望,謝家末。 西風衰柳還堪折。喜筵上、紅牙銀燭,他無長物。話到英雄方失志,老鶻飛來傑傑。 又一半、疏星明滅。歸去焚書應學劍,愛風毛、雨遍千山血。 益智粽,竟何益。
chuán jiāng kàn shuǐ miàn tāo shì   quē tuī péng chuī shù wěi   huā yáo xuě        
wàng liǎo zhū mén hào yuè wàn shā hūn wén yàn jiào liào   mián bái jǐn rén        
huí shǒu wàng   xiè jiā  
西 fēng shuāi liǔ hái kān zhé yán shǎng hóng yín zhú   cháng huà dào yīng xióng fāng shī zhì lǎo fēi   lái jié jié        
yòu bàn shū xīng míng miè guī fén shū yīng xué jiàn ài fēng   máo biàn qiān shān xuè        
zhì zòng   jìng