賀新郎·曉印霜花步

宋代 劉過
曉印霜花步。夢半醒、扶上雕鞍,馬嘶人去。嵐濕青絲雙轡冷,緩鞚野梅江路。聽畫角,吹殘更鼓。悲壯寒聲撩客恨,甚貂裘、重擁愁無數。霜月白,照離緒。青樓回首家何處。早山遙、水闊天低,斷腸煙樹。誰念天涯牢落況,輕負暖煙濃雨。記酒醒、香銷時語。客里歸韉須早發,怕天寒、風急相思苦。應為我,翠眉聚。
xiǎo yìn shuāng huā mèng bàn xǐng shàng diāo ān   rén lán shī qīng shuāng pèi lěng   huǎn kòng méi jiāng tīng huà jiǎo   chuī cán gēng bēi zhuàng hán shēng liāo hèn   shén diāo qiú zhòng yōng chóu shù shuāng yuè bái   zhào qīng lóu huí shǒu jiā chǔ zǎo shān yáo shuǐ kuò tiān   duàn cháng yān shù shuí niàn tiān láo luò kuàng   qīng nuǎn yān nóng jiǔ xǐng xiāng xiāo shí guī jiān zǎo   tiān hán fēng xiāng yīng wèi   cuì méi