賀新郎(題吳江)

宋代 劉仙倫
重喚松江渡。嘆垂虹亭下,銷磨幾番今古。依舊四橋風景在,為問坡仙甚處。但遺愛、沙邊鷗鷺。天水相連蒼茫外,更碧雲、去盡山無數。潮正落,日遠暮。 十年到此長凝佇。恨無人、與共秋風,鱠絲蓴縷。小轉朱弦彈九奏,擬致湘妃伴侶。俄皓月、飛來煙渚。恍若乘槎河漢上,怕客星、犯斗蛟龍怒。歌欸乃,過江去。
zhòng huàn sōng jiāng tàn chuí hóng tíng xià   xiāo fān jīn jiù qiáo fēng jǐng zài   wèi wèn xiān shén chù dàn ài shā biān ōu tiān shuǐ xiàng lián cāng máng wài   gèng yún jǐn shān shù cháo zhèng luò   yuǎn
shí nián dào zhǎng níng zhù hèn rén gòng qiū fēng   kuài chún xiǎo zhuǎn zhū xián dàn jiǔ zòu   zhì xiāng fēi bàn é hào yuè fēi lái yān zhǔ huǎng ruò chéng chá hàn shàng   xīng fàn dòu jiāo lóng ǎi nǎi   guò jiāng