賀新郎 秋恨

清代 鄭文焯
暗雨淒鄰笛。感秋魂,吟邊憔悴,過江詞客。非霧非煙神州渺,愁入一天冤碧。 夢不到、青蕪舊國。休灑西風新亭淚,障狂瀾、猶有東南壁。 空掩袂,望雲北。雕欄玉砌都陳跡。黯重扃、夷歌野哭,晦冥朝夕。 十萬橫磨今安在?贏得胡塵千尺。問天地、榛荊誰辟? 夜半有人持山去,驀崩舟、墜壑蛟龍泣。還念此,斷腸直。 日落羌笳咽。認一行、高鴻盡處,五雲城闕。滿眼驚塵還鄉夢,重見昆池灰劫。 更馬上、琵琶催發。露冷橫門移盤去,甚金仙,也怨關山別。 愁寄與,漢家月。故人抗議多風烈。漫消魂、題詩隴樹,誰旌奇節。 易水空成填恨海,西北終憂天缺。但目盡、平煙區脫。 不信天心渾如醉,好江山、換了啼鵑血。長劍倚,向誰說。
àn lín gǎn qiū hún yín   biān qiáo cuì guò   jiāng fēi fēi yān shén zhōu miǎo chóu   tiān yuān      
mèng dào qīng jiù guó xiū fēng xīn 西 tíng lèi zhàng kuáng   lán yóu yǒu dōng nán        
kōng yǎn mèi   wàng yún běi diāo lán dōu chén àn zhòng jiōng huì míng zhāo          
shí wàn héng jīn ān zài   yíng de chén qiān chǐ wèn tiān zhēn jīng shuí      
bàn yǒu rén chí shān   bēng zhōu zhuì jiāo lóng hái niàn duàn cháng   zhí      
luò qiāng jiā yàn rèn xíng gāo hóng jǐn chù yún   chéng què mǎn yǎn jīng chén 滿 huán xiāng mèng zhòng jiàn kūn   chí huī jié        
gèng shàng pa cuī lěng héng mén pán shén jīn   xiān yuàn   guān shān bié      
chóu   hàn jiā yuè rén kàng duō fēng liè màn xiāo hún shī lǒng shù shuí jīng   jié        
shuǐ kōng chéng tián hèn hǎi   西 běi zhōng yōu tiān quē dàn jǐn píng yān tuō      
xìn tiān xīn hún zuì   hǎo jiāng shān huàn le juān xuè cháng jiàn xiàng shuí   shuō