賀新郎(平原納寵姬,能奏方響,席上有作)

宋代 劉過
倦舞輪袍後。正鸞慵鳳困,依然怨新懷舊。別有艷妝來執樂,春筍微揎羅袖。試一曲、琅璈初奏。莫放珠簾容易卷,怕人知、世有梨園手。釵玉冷,釧金瘦。 燭花對翦明於晝。畫堂深、屏山掩翠,炭紅圍獸。錯認佩環猶未是,依約雛鶯囀柳。任箭滴、銅壺銀漏。一片雄心天外去,為聲清、響徹雲霄透。人醉也,尚呼酒。
juàn lún páo hòu zhèng luán yōng fèng kùn   rán yuàn xīn huái jiù bié yǒu yàn zhuāng lái zhí   chūn sǔn wēi xuān luó xiù shì láng áo chū zòu fàng zhū lián róng juǎn   rén zhī shì yǒu yuán shǒu chāi lěng   chuàn jīn shòu
zhú huā duì jiǎn míng zhòu huà táng shēn píng shān yǎn cuì   tàn hóng wéi shòu cuò rèn pèi huán yóu wèi shì   yuē chú yīng zhuàn liǔ rèn jiàn tóng yín lòu piàn xióng xīn tiān wài   wèi shēng qīng xiǎng chè yún xiāo tòu rén zuì   shàng jiǔ