賀新郎·暖靄浮晴篽

宋代 游次公
暖靄浮晴御。鎖垂楊、籠池罩閣,萬絲千縷。池上曉光分宿霧,日近群芳易吐。尋並蒂、闌干凝佇。不信釵頭飛鳳去,但寶刀、被妾還留住。天一笑,萬花妒。 阿嬌正好金屋貯。甚西風、易得蕭疏,扇鸞塵土。一自昭陽扃玉戶,牆角土花無數。況多病、情傷幽素。別殿時聞簫鼓奏,望紅雲、冉冉知何處。天尺五,去無路。
nuǎn ǎi qíng suǒ chuí yáng lóng chí zhào   wàn qiān chí shàng xiǎo guāng fēn 宿   jìn qún fāng xún bìng lán gān níng zhù xìn chāi tóu fēi fèng   dàn bǎo dāo bèi qiè hái liú zhù tiān xiào   wàn huā
ā jiāo zhèng hǎo jīn zhù shén 西 fēng xiāo shū   shàn luán chén zhāo yáng jiōng   qiáng jiǎo huā shù kuàng duō bìng qíng shāng yōu bié diàn 殿 shí wén xiāo zòu   wàng hóng yún rǎn rǎn zhī chǔ tiān chǐ