賀新郎·汲水驅炎熱

宋代 吳潛
汲水驅炎熱。晚些兒、披衣露坐,待他涼月。俄頃銀盤從海際,推上璇霄璧闕。盡散作、滿懷冰雪。萬里河潢收捲去,掩長庚、弧矢光都滅。一大片,琉璃揭。玉擣藥何時歇。幾千年、陰晴隱現,團圓虧缺。月缺還圓人但老,重換朱顏無訣。想舊日、嫦娥心別。且吸瓊漿斟北斗,盡今來、古往俱休說。香茉莉,正清絕。
shuǐ yán wǎn xiē ér zuò   dài liáng yuè é qǐng yín pán cóng hǎi   tuī shàng xuán xiāo quē jǐn sàn zuò mǎn 滿 huái bīng xuě wàn huáng shōu juǎn   yǎn cháng gēng shǐ guāng dōu miè piàn   liú li jiē dǎo yào shí xiē qiān nián yīn qíng yǐn xiàn   tuán yuán kuī quē yuè quē hái yuán rén dàn lǎo   zhòng huàn zhū yán jué xiǎng jiù cháng é xīn bié qiě qióng jiāng 漿 zhēn běi dǒu   jǐn jīn lái wǎng xiū shuō xiāng   zhèng qīng jué