賀新郎·富貴人間有

宋代 曾晞顏
富貴人間有。就如今、秤量陰德,還公最厚。一郡鶻侖全似舊,春滿霜疇稻畝。近帳外、干將夜吼。直指禾川弄霆雷,縱山陰、鹿健那能走。都算計,怎擔負。 單車曲曲穿岩竇。向迷途、分明一呼,散渠回首。夾路香花迎拜了,見說家家舉酒。道公是、再生父母。活一口還添一歲,這一回、活幾千千口。只此事,是公壽。
guì rén jiān yǒu jiù jīn chēng liàng yīn   hái gōng zuì hòu jùn lún quán shì jiù   chūn mǎn 滿 shuāng chóu dào jìn zhàng wài gàn jiàng hǒu zhí zhǐ chuān nòng tíng léi   zòng shān yīn 鹿 jiàn néng zǒu dōu suàn ji   zěn dān
dān chē chuān 穿 yán dòu xiàng fēn míng   sàn huí shǒu jiā xiāng huā yíng bài le   jiàn shuō jiā jiā jiǔ dào gōng shì zài shēng huó kǒu hái tiān suì   zhè huí huó qiān qiān kǒu zhī shì   shì gōng shòu