賀新郎二首 其一

清代 項鴻祚
夢斷霓裳闋,是天風、忽然吹下,廣寒宮闕。銀浦流雲三萬頃,誤了兩番遊歷。 問靈藥、偷來何益?青女素娥齊掩泣,痛文簫、不上神仙籍。 明鏡碎,寶釵折。 星房想更添愁絕,望人間、霜零刺骨,雨飛成血。縱有羲和知此意,一夜玻璃敲缺。 已難抵、今生離別。回首玉京樓十二,剩年年、淚灑關山月。 千古恨,幾時雪。
mèng duàn cháng què   shì tiān fēng rán chuī xià guǎng   hán gōng què yín liú yún sān wàn qǐng le   liǎng fān yóu      
wèn líng yào tōu lái qīng   é yǎn tòng   wén xiāo shàng shén xiān      
míng jìng suì   bǎo chāi zhé  
xīng fáng xiǎng gèng tiān chóu jué   wàng rén jiān shuāng líng   fēi chéng xuè zòng yǒu zhī   qiāo quē      
nán jīn shēng bié huí shǒu jīng lóu shí èr shèng nián   nián lèi guān shān yuè        
qiān hèn   shí xuě